Liên hệ zalo
Bán tài liệu, giáo án tất cả các môn toán, lý,hoá,sinh,văn,sử,địa,tiếng anh, công dân,
Phần mềm bán hàng toàn cầu

phân tích khổ 2 bài thơ nói với con

Thứ tư - 12/05/2021 12:09
phân tích khổ 2 bài thơ nói với con, nói với con thơ, mở bài nói với con, nói với con nội dung, liên hệ nói với con và bếp lửa, nói với con cảm nhận, y phương, Cảm nhận về bài thơ Nói với con khổ 1, nói với con thơ, nói với con soạn, Cảm nhận về bài thơ Nói với con ngắn nhất, nói với con nội dung, liên hệ nói với con và bếp lửa, Cảm nhận về bài thơ Nói với con khổ 2, mở bài nói với con
tài liệu ôn thi vào 10
tài liệu ôn thi vào 10
phân tích khổ 2 bài thơ nói với con, nói với con thơ, mở bài nói với con, nói với con nội dung, liên hệ nói với con và bếp lửa, nói với con cảm nhận, y phương, Cảm nhận về bài thơ Nói với con khổ 1, nói với con thơ, nói với con soạn, Cảm nhận về bài thơ Nói với con ngắn nhất, nói với con nội dung, liên hệ nói với con và bếp lửa, Cảm nhận về bài thơ Nói với con khổ 2, mở bài nói với con v

 Những câu thơ sau đây nói với em điều gì ?

             “Ngưòi đồng mình yêu lắm con ơi
               Đan lở cài nan hoa
               Vách nhà ken câu hát
               Rừng cho hoa
               Con đường cho những tấm lòng.
               ( ... )
               Người đồng mình thương lắm con ơi.
               Cao đo nỗi buồn
               Xa nuôi chí lớn
               Dẫu làm sao thì cha vẫn muốn
               Sống trên đá không chê đá gập ghềnh
               Sống trong thung không chê thung nghèo đói
               Sống như sông như suối
               Lên thác xuống ghềnh
               Không lo cực nhọc
               Ngưòi đồng mình thô sơ da thịt
               Chẳng mấy ai bé nhỏ đâu con.
                                                       (Y Phương - Nói với con, Ngữ văn 9 - Tập 2)
                                                                              BÀI LÀM
                    “Quê hương là gì hở mẹ
                       Mà ai đi xa cũng nhớ nhiều
                       Quê hương là gì hở mẹ
                       Mà ai cũng quí cũng yêu”.
Ai cũng có một quê hương, nơi đầu tiên đón nhận tiếng khóc của ta và chào đón ta vừa lúc lọt lòng. Nghĩ về quê hương, trong mỗi người lại gợi lên một hình ảnh riêng nhất, đẹp nhất xen lẫn một niềm xúc cảm chân thành lẫn tự hào. Bởi thế, dù đã có rất nhiều ngườiôní về quê hương mình, làm thơ về quê hương nhưng quê hương trong Nói với con của Y Phương vẫn mang lại cho ta niềm xúc động sâu lắng.
Có lẽ, ai cũng thế, những gì người ta thường gợi để nhớ về quê hương là những gì chân chất, mộc mạc, giản dị nhất. Nếu Đỗ Trung Quân gắn quê hương với hình ảnh “chùm khế ngọt”, “đường đi học”, là “con diều biếc” ... Thì Y Phương đã chỉ cho con : “Người đồng mình yêu lắm con ơi
                                         Đan lờ cài nan hoa
                                         Vách nhà ken câu hát
                                         Rừng cho hoa
                                         Con đường cho những tấm lòng”.
Đó là một vùng quê núi rừng còn chưa phát triển. Nhưng con người thì vô cùng đáng quý, đất đai giàu truyền thống văn hoá và nhất nữa, đấy là mảnh đất nuôi dưỡng tâm hồn, tâm lòng chất phác thiện lương. Những người đồng mình thương lắm nhưng cũng lớn lao đầy khí phách trong cả nỗi buồn và chí hướng ( Cao đo nỗi buồn ; Xa nuôi chí lớn ). Quê hương trong Nói với con có gì riêng nhưng cũng có cái gì đó rất chung.
  Nhưng có lẽ, điều in sâu đậm nhất trong lòng mỗi đứa con (và người đọc chúng ta) là những lời dặn dò, khuyên bảo của người cha. Đứa con trước cha, trước quê hương luôn mãi là một hình ảnh yêu thương, bé bỏng nhất và lúc nào cũng cần được chở che, dạy dỗ. Bài học của cha luôn là động lực giúp con khôn lớn, cứng cỏi trước cuộc sống. 
                          Dẫu làm sao thì cha vẫn muốn
                          Sống trên đá không chê đá gập ghềnh
                          Sống trong thung không chê thung nghèo đói
                          Sống như sông như suối
                          Lên thác xuống ghềnh
                          Không lo cực nhọc
                          Ngưòi đồng mình thô sơ da thịt
               Chẳng mấy ai bé nhỏ đâu con”.
Chính giọng điệu của đoạn thơ đã gieo vào lòng người những cảm xúc về những lời căn dặn đầy thân thương, chân thành, tha thiết. Dù hoàn cảnh sống có thế nào thì con người luôn phải vượt lên hoàn cảnh để mà sống. “Nỗi buồn” sẽ làm cho con người ta biết sống chịu đựng, ý chí sẽ rèn luyện cho con người ta luôn nỗ lực vươn tới, đi lên. “Cao đo nỗi buồn / Xa nuôi chí lớn” là những câu thơ có ý nghĩa như một lời động viên, là động lực mà người cha muốn truyền cho con, làm cho con luôn vững bước, đi xa hơn cùng với những quyết định trong cuộc sống của mình và luôn giữ bên mình một niềm tin vào cuộc sống. Sống ở đời sẽ không tránh được nỗi buồn, người biết sống cũng phải là người luôn “nuôi chí lớn” để làm cho cuộc đời, cuộc sống một điều gì có ý nghĩa. Đó cũng là kì vọng về tầm kích của con trong bước đường đời gian nan.
     “Cha” không biết nói gì hơn, người không thể thay thế cuộc đời, bước đi của con, người chỉ biết khuyên con : “Dẫu làm sao ?”, dẫu trên đường đời thắng lợi hay thất bại, khó khăn, vất vả thì điều quan trọng là con phải biết chấp nhận và đừng bao giờ gục ngã. Khó khăn, thử thách là nơi để rèn luyện tâm tính. Phải “sống như sông như suối” dẫu gặp “thác, ghềnh” ngăn cản vẫn trôi chảy vượt qua. Nhưng điều quan trọng nhất mà người cha dạy con là không vong bản, không quay mặt lại với mảnh đất đã nuôi mình khôn lớn. Đoạn thơ cho ta cả cảm giác về ánh mắt nheo nheo của cha nhìn con, khuyên bảo con bằng tất cả sự ân cần, vỗ về, sẵn sàng làm chỗ dựa vững chãi nhất, là vòng tay luôn dang rộng cho con khi con cần niềm động viên, an ủi.
Quê hương dẫu là vùng rừng núi hoang sơ còn nhiều gian nan, khổ cưc, đói nghèo nhưng con người -  “người đồng mình” đã tự khẳng định bằng sức sống, nghị lực, ý chí, và niềm tin, là chân dung dũng sĩ :
                          Người đồng mình thô sơ da thịt
                           Chẳng mấy ai nhỏ bé đâu con
                          ...
                          Con ơi tuy thô sơ da thịt
                          Lên đường
                          Không bao giờ nhỏ bé được
                          Nghe con
        Đi xa, sống ở đâu, hãy luôn là người đồng mình, xứng đáng là người đồng mình không bao giờ nhỏ bé.
Với lời thơ trong sáng, giản dị, hình ảnh thơ gần gũi quen thuộc và đặc biệt giọng thơ chắc nịch nhưng thiết tha khiến Nói với con vừa ân tình vừa nghĩa lí giúp cho ta bài học làm người không quên xứ sở, nguồn gốc. Bởi đó là nguồn sức mạnh của ta.

Tổng số điểm của bài viết là: 15 trong 3 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 3 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

DANH MỤC TÀI LIỆU
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây