Liên hệ zalo
Bán tài liệu, giáo án tất cả các môn toán, lý,hoá,sinh,văn,sử,địa,tiếng anh, công dân,
Phần mềm bán hàng toàn cầu

Con người và sắc xuân xứ Huế trong bài thơ Mùa xuân nho nhỏ của Thanh Hải.

Thứ tư - 12/05/2021 11:57
Con người và sắc xuân xứ Huế trong bài thơ Mùa xuân nho nhỏ của Thanh Hải, các bài thơ về tết và mùa xuân, thơ về mùa xuân của tố hữu, thơ về mùa xuân nổi tiếng, cảm nhận mùa xuân nho nhỏ, mạch cảm xúc bài mùa xuân nho nhỏ, mùa xuân nho nhỏ sgk, cảm nhận mùa xuân nho nhỏ khổ 1, cảm nhận mùa xuân nho nhỏ khổ 2 3, mạch cảm xúc bài mùa xuân nho nhỏ, mùa xuân nho nhỏ sgk, viết về mùa xuân
tài liệu ôn thi vào 10
tài liệu ôn thi vào 10
Con người và sắc xuân xứ Huế trong bài thơ Mùa xuân nho nhỏ của Thanh Hải, các bài thơ về tết và mùa xuân, thơ về mùa xuân của tố hữu, thơ về mùa xuân nổi tiếng, cảm nhận mùa xuân nho nhỏ, mạch cảm xúc bài mùa xuân nho nhỏ, mùa xuân nho nhỏ sgk, cảm nhận mùa xuân nho nhỏ khổ 1, cảm nhận mùa xuân nho nhỏ khổ 2 3, mạch cảm xúc bài mùa xuân nho nhỏ, mùa xuân nho nhỏ sgk, viết về mùa xuân 

Con người và sắc xuân xứ Huế trong bài thơ Mùa xuân nho nhỏ của Thanh Hải.

                                                                                    
                                                                                       BÀI LÀM
      Nhà thơ Xuân Diệu đã từng nói : "Mùa xuân là bình minh của tuổi trẻ. Đó là mùa xuân của sự sống, tình yêu và hạnh phúc“. Nhà thơ Thanh Hải dẫu đã cận kề cái chết nhưng bằng niềm tin, tình yêu và hi vọng đã để lại cho cuộc đời          "Mùa xuân nho nhỏ". Một bài thơ mang đầy khí vị của con người cống hiến, đằm thắm thiên nhiên xứ Huế trong buổi mùa xuân.
       Thanh Hải viết bài thơ này khi đang nằm trên giường bệnh, phải đối diện với cái chết. Nhưng nhà thơ không tuyệt vọng mà luôn khao khát sống và cống hiến, vẫn cảm nhận được tất cả những vẻ đẹp về thiên nhiên, về con người xứ Huế khi xuân đến.
        Bài thơ mở ra bằng sắc xuân mộng mơ, tình tứ :
                                  Mọc giữa dòng sông xanh
                                  Một bông hoa tím biếc
                                  Ơi con chim chiền chiện
                                  Hót chi mà vang trời
          Khổ thơ đầu miêu tả dung nhan của mùa xuân. Mùa xuân đến, báo hiệu bằng những cảnh sắc thiên nhiên quen thuộc : dòng sông xanh, bông hoa tím biếcchim chiền chiện. Mùa xuân đã hiện diện trên toàn cảnh, trên tạo vật : đất trời, hoa lá, chim muông…. Tô điểm sắc màu cho không gian ấy, có màu xanh cây cỏ, xanh của dòng sông, màu tím của hoa và cả màu của mây trời. Cảnh sắc thiên nhiên ấy không chỉ đẹp mà còn sinh động. Nhà thơ đã dùng các động từ như “mọc”, “hót” để diễn tả sự sống động của tạo vật. Tất cả như hồi sinh, sau một giấc ngủ dài và đang được tiếp thêm sức sống. Sắc xuân của Huế đẹp mộng mơ mà giản dị, đằm thắm. Vẻ đẹp ấy đã khiến cho tâm hồn con người thêm tinh tế, mẫn tiệp, khơi dậy  một tình yêu cuộc sống tha thiết.
                                  Từng giọt long lanh rơi
                                  Tôi đưa tay tôi hứng.
       Câu thơ có vẻ đẹp tinh khôi, sáng trong. Vẻ đẹp của sự nâng niu. “Từng giọt” ở đây là giọt nắng, giọt sương, giọt tiếng chim hót hay giọt niềm vui, tình yêu mà con người đón nhận trân trọng, say mê từ cuộc đời. Nếu ở khổ thơ đầu thiên nhiên được cảm nhận bằng thính giác, thị giác thì đến đây nhà thơ đã cảm nhận bằng xúc giác. Có thể nói mọi cảm xúc đã lên đến đỉnh điểm. Đó là sự cảm nhận của  con người thiết tha yêu cuộc sống, yêu quê hương mình.
        Khi xưa, một người con xứ Huế, trong đêm đen của kiếp sống nô lệ, nhà thơ Tố Hữu từng viết :
                               Tôi nện gót trên đường phố Huế
                               Dửng dưng không một cảm tình chi
                               Không gian sặc sụa mùi ô uế
                               Mà nước dòng Hương mãi cuốn đi.
       Đó là Huế trong quá khứ nô lệ, của bọn thực dân, tay sai, sống hưởng lạc. Thì trong hiện tại, Huế đang hối hả nhịp chiến đấu, xây dựng.
                                  Mùa xuân người cầm súng
                                  Lộc giắt đầy trên lưng
                                  Mùa xuân người ra đồng
                                  Lộc trải dài nương mạ.
      Sắc xuân đất trời, cỏ cây đi theo người lính vào chiến trường, cùng với người lao động hăng say ngoài đồng ruộng. “Lộc” được dùng ở khổ thơ trên vừa là hình ảnh tả thực nhưng cũng là ẩn dụ. “Lộc” là chồi non của cỏ cây trong mùa xuân, người lính dùng làm lá nguỵ trang trong khi chiến đấu. “Lộc” trong lao động là những cánh đồng lúa xanh tốt. Nhưng "lộc" ấy còn là sức sống, là tuổi trẻ trong mỗi tâm hồn, người lính anh dũng chiến đấu, người nông dân hăng say sản xuất. “Lộc” là thành quả hôm nay và niềm tin, hy vọng ngày mai.
      Xuân đến với đất trời và đến trong lòng người :
                                  Tất cả như hối hả
                                  Tất cả như xôn xao.
       Đó là mùa xuân của thời đại mới, một mùa xuân mà cả con người, cả thiên nhiên đều tràn đầy nhiệt huyết, tràn đầy nhựa sống.
       Nằm trong nhịp sống hối hả, vui tươi ấy của quê hương, cá nhân muốn hoà vào cộng đồng, khát khao được cống hiến :
                                  Ta làm con chim hót
                                  Ta làm một nhành hoa
                                  Ta nhập vào hoà ca
                                  Một nốt trầm xao xuyến.
        Khổ thơ một là lời nguyện cầu sống hết mình, sẻ mình ra, góp mình vào  làm nên vẻ đẹp cuộc sống. Nhà thơ muốn làm “con chim hót, một nhành hoa, một nốt trầm xao xuyến”. Nhưng là “con chim hót” trong muôn ngàn giọng hót của loài chim, “một nhành hoa” trong vườn hoa ngàn hương sắc. Và chỉ xin làm “nốt trầm” trong bản hoà tấu muôn điệu nhạc. Tất cả thật giản dị, khiêm nhường mà cũng thật sâu sắc. Bởi là “nốt trầm” nhưng lại phải là “nốt trầm xao xuyến” có sức lay động lòng người, không ồn ào nhưng đầy dư ba, ám ảnh. Đó là khát vọng chân thành đến tuyệt đối của Thanh Hải : không thể kéo dài sự sống cá nhân nhưng muốn cuộc đời mình có ý nghĩa. Nốt nhạc trầm ấy đã làm nên khúc vĩ thanh cao đẹp của cuộc đời một con người.
Tình yêu đời, khát vọng cống hiến và cống hiến hết mình là vẻ đẹp nổi bật nhất của con người trong bài thơ này.
Con người và sắc xuân trong bài thơ vừa mang nét đặc trưng của xứ Huế nhưng cũng là vẻ đẹp của cả xứ sở này.

Tổng số điểm của bài viết là: 15 trong 3 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 3 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

DANH MỤC TÀI LIỆU
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây