Liên hệ zalo
Bán tài liệu, giáo án tất cả các môn toán, lý,hoá,sinh,văn,sử,địa,tiếng anh, công dân,
Phần mềm bán hàng toàn cầu

Đề kiểm tra cuối học kì 2 Văn học 12

Thứ năm - 08/09/2022 11:04
Đề kiểm tra cuối học kì 2 Văn học 12
De thi hoc ki 1
De thi hoc ki 1
SỞ GD & ĐT THANH HOÁ           ĐỀ KIỂM TRA CUỐI  KÌ 2 - NĂM HỌC 2020-2021
TRƯỜNG THPT YÊN ĐỊNH 2                                      MÔN NGỮ VĂN LỚP 12
                                                                                        Thời gian làm bài: 90 phút
                                                                                                  Đề thi có 02 trang

Họ và tên học sinh: ................................................,Số báo danh: ................, Phòng thi: .......

MÃ ĐỀ: 121
PHẦN I - ĐỌC HIỂU (4,0 điểm)
      Đọc ngữ liệu sau và trả lời các câu hỏi:
                                     Quê mẹ nghèo hun hút gió triền đê
                                     Là cặm cụi dáng cha những luống cày khó nhọc
                                     Là mùa đến khi sân vàng hạt thóc
                                     Mắt mẹ cười không giấu nổi đắng cay.
                                     Ta cứ bình yên với tuổi thơ ngây
                                     Sao biết đắng trong bát cơm thơm dẻo,
                                     Sao biết thương ngọn khói chiều tan vội,
                                     Dáng mẹ về chênh chao trên đường xa.
                                     Kí ức ngủ ngoan con đi học xa nhà
                                     Biết mình có một tuổi thơ cổ tích
                                     Hiểu mình có quê hương làm đích đến
                                     Nên vững chân đi vì quê mẹ ở tim mình.
                                                                                             (Trở về -Nguyễn Thu Hương)
Câu 1. Xác định các phương thức biểu đạt được sử dụng trong văn bản.
Câu 2. Hình ảnh quê mẹ và những kí ức về tuổi thơ được gợi lên qua những hình ảnh, chi tiết nào?
Câu 3. Nêu hiệu quả biểu đạt chung của các từ láy: hun hút, cặm cụi, chênh chao, từ đó khái quát nét tâm trạng nổi bật nhất của chủ thể trữ tình?
Câu 4. Từ văn bản trên, anh/ chị hãy viết đoạn văn (không quá 20 dòng) nói về vai trò của quê hương trong tâm hồn mỗi người.
PHẦN II - LÀM VĂN (6,0 điểm):
       Đọc văn bản sau:
      Có lẽ suốt một đời cầm máy ảnh chưa bao giờ tôi thấy một cảnh “đắt” trời cho như vậy: trước mặt tôi là một bức tranh mực tàu của một danh hoạ thời cổ. Mũi thuyền in một nét mơ hồ loè nhoè vào bầu sương mù trắng như sữa  có pha đôi chút màu hồng hồng do ánh mặt trời chiếu vào. Vài bóng người lớn lẫn trẻ con ngồi im phăng phắc như tượng trên chiếc mui khum khum, đang hướng mặt vào bờ. Tất cả khung cảnh ấy nhìn qua những cái mắt lưới và tấm lưới nằm  giữa hai chiếc gọng vó hiện ra dưới một hình thù y hệt cánh một con dơi, toàn bộ khung cảnh từ đường nét đến ánh sáng đều hài hoà và đẹp, một vẻ đẹp thực đơn giản và toàn bích khiến đứng trước nó tôi trở nên bối rối, trong trái tim như có cái gì bóp thắt vào. Chẳng biết ai đó lần đầu đã phát hiện ra bản thân cái đẹp chính là đạo đức? Trong giây phút bối rối, tôi tưởng chính mình vừa khám phá thấy cái chân lí của sự toàn thiện, khám phá thấy cái khoảnh khắc trong ngần của tâm hồn...
       ... Ngay lúc ấy, chiếc thuyền đâm thẳng vào trước chỗ tôi đứng. Một người đàn ông và một người đàn bà rời chiếc thuyền. Họ phải lội qua một quãng bờ phá nước ngập đến quá đầu gối. Bất giác, tôi nghe người đàn ông nói chõ lên thuyền như quát: “Cứ ngồi nguyên đấy. Động đậy tao giết cả mày đi bây giờ”.
      Chắc chắn họ không trông thấy tôi. Người đàn bà trạc ngoài bốn mươi, một thân hình quen thuộc của đàn bà vùng biển, cao lớn với những đường nét thô kệch. Mụ rỗ mặt. Khuôn mặt mệt mỏi sau một đêm thức trắng kéo lưới, tái ngắt và dường như đang buồn ngủ. Người đàn ông đi sau. Tấm lưng rộng và cong như lưng một chiếc thuyền. Mái tóc tổ quạ. Lão đi chân chữ bát, bước từng bước chắc chắn, hàng lông mày cháy nắng rủ xuống hai con mắt đầy vẻ độc dữ lúc nào cũng nhìn dán vào tấm lưng áo bạc phếch và rách rưới, nửa thân dưới ướt sũng của người đàn bà.
      Từ chỗ chiếc xe tăng mà tôi đang đứng với chiếc máy ảnh, đi quá mươi bước sâu vào phía trong có một chiếc xe rà phá mìn của công binh Mĩ, chiếc xe sơn màu vàng tươi và to lớn gấp đôi một chiếc xe tăng. Hai người đi qua trước mặt tôi. Họ đến bên chiếc xe rà phá mìn. Người đàn bà đứng lại, ngước mắt nhìn ra ngoài mặt phá nước chỗ chiếc thuyền đậu một thoáng, rồi đưa một tay lên có lẽ định gãi hay sửa lại mái tóc nhưng rồi lại buông thõng xuống, đưa cặp mắt nhìn xuống chân.
      Lão đàn ông lập tức trở nên hùng hổ, mặt đỏ gay, lão rút trong người ra một chiếc thắt lưng của lính nguỵ ngày xưa, có vẻ như những điều phải nói với nhau họ đã nói hết, chẳng nói chẳng rằng lão trút cơn giận như lửa cháy bằng cách dùng chiếc thắt lưng quật tới tấp vào lưng người đàn bà, lão vừa đánh vừa thở hồng hộc, hai hàm răng nghiến ken két, cứ mỗi nhát quất xuống, lão lại nguyền rủa bằng cái giọng rên rỉ đau đớn: “Mày chết đi cho ông nhờ. Chúng mày chết hết đi cho ông nhờ!”
     Người đàn bà với một vẻ cam chịu đầy nhẫn nhục, không hề kêu một tiếng, không chống trả, cũng không tìm cách chạy trốn.
     Tất cả mọi việc xảy đến khiến tôi kinh ngạc đến mức, trong mấy phút đầu, tôi cứ đứng há mồm ra mà nhìn. Thế rồi chẳng biết từ bao giờ, tôi đã vứt chiếc máy ảnh xuống đất chạy nhào tới.
                                                        (Trích Chiếc thuyền ngoài xa - Nguyễn Minh Châu,
                                                   SGK Ngữ văn 12, tập 2, NXB Giáo Dục 2008, tr. 70-72)
      Phân tích hai phát hiện của nghệ sĩ nhiếp ảnh Phùng trong văn bản trên, từ đó làm rõ sự trăn trở của nhà văn về cách nhìn cuộc sống và trách nhiệm của người nghệ sĩ với nghệ thuật, con người.

..................... Hết ……………


Học sinh không được sử dụng tài liệu. Cán bộ coi thi không giải thích gì thêm.








SỞ GD & ĐT THANH HOÁ           ĐỀ KIỂM TRA CUỐI  KÌ 2 - NĂM HỌC 2020-2021
TRƯỜNG THPT YÊN ĐỊNH 2                                       MÔN NGỮ VĂN LỚP 12
                                                                                         Thời gian làm bài: 90 phút
                                                                                                   Đề thi có 02 trang

Họ và tên học sinh: ................................................,Số báo danh: ................. Phòng thi: .......
MÃ ĐỀ: 122
PHẦN I - ĐỌC HIỂU (4,0 điểm)
      Đọc ngữ liệu sau và trả lời các câu hỏi:
                                      Tuổi thơ chở đầy cổ tích
                                      Dòng sông lời mẹ ngọt ngào
                                      Đưa con đi cùng đất nước
                                      Chòng chành nhịp võng ca dao
                                      Con gặp trong lời  mẹ hát
                                      Cánh cò trắng, dải đồng xanh
                                      Con yêu màu vàng hoa mướp
                                      “Con gà cục tác lá chanh
                                  …Mẹ ơi trong lời mẹ hát
                                      Có cả cuộc đời hiện ra
                                      Lời ru chắp con đôi cánh
                                      Lớn rồi con sẽ bay xa
                                                                           (Trong lời mẹ hát - Trương Nam Hương)      
Câu 1. Xác định các phương thức biểu đạt được sử  dụng trong văn bản.
Câu 2. Trong văn bản trên, từ lời hát của mẹ, người con đã gặp những hình ảnh nào?
Câu 3. Tìm và nêu tác dụng của các biện pháp tu từ được sử dụng trong đoạn thơ từ câu Tuổi thơ chở đầy cổ tích đến câu “Con gà cục tác lá chanh”.
Câu 4. Từ nội dung văn bản và đặc biệt là từ vẻ đẹp của khổ thơ cuối, anh/ chị hãy viết đoạn văn (không quá 20 dòng) trình bày suy nghĩ của mình về vấn đề: vai trò của lời ru và công lao của mẹ trong sự trưởng thành của những đứa con.
PHẦN II - LÀM VĂN (7,0 điểm):
      Đọc văn bản sau:
       Trong phút chốc, ngồi trước mặt tôi lại vẫn là một người đàn bà lúng túng, đầy vẻ sợ sệt, nhưng có vẻ thông cảm với chúng tôi hơn. Mụ bắt đầu kể:
      - Từ nhỏ tuổi tôi đã là một đứa con gái xấu, lại rỗ mặt, sau một bận lên đậu mùa. Hồi bấy giờ nhà tôi còn khá giả, nhà tôi trước ở trong cái phố này. Cũng vì xấu, trong phố không ai lấy, tôi có mang với một anh con trai một nhà hàng chài giữa phá hay đến nhà tôi mua bả về đan lưới. Lão chồng tôi khi ấy là một anh con trai cục tính nhưng hiền lành lắm, không bao giờ đánh đập tôi.
      Người đàn bà bỗng chép miệng, con mắt như đang nhìn suốt cả đời mình:
      - Giá tôi đẻ ít đi, hoặc chúng tôi sắm được một chiếc thuyền rộng hơn, từ ngày cách mạng về đã đỡ đói khổ chứ trước kia vào các vụ bắc, ông trời làm động biển suốt hàng tháng, cả nhà vợ chồng con cái toàn ăn cây xương rồng luộc chấm muối...
      - Lão ta trước hồi bảy nhăm có đi lính nguỵ không? - Tôi bỗng hỏi một câu như lạc đề.
      - Không chú à, cũng nghèo khổ, túng quẫn đi vì trốn lính - bỗng mụ đỏ mặt - nhưng cái lỗi chính là đám đàn bà ở thuyền đẻ nhiều quá, mà thuyền lại chật.
      - Vậy sao không lên bờ mà ở - Đẩu hỏi.
      - Làm nhà trên đất ở một chỗ đâu có thể làm được cái nghề thuyền lưới vó? Từ ngày cách mạng về, cách mạng đã cấp đất cho nhưng chẳng ai  ở, vì không bỏ nghề được!
      - Ở trên thuyền có bao giờ lão ta đánh chị không? - Tôi hỏi.
      - Bất kể lúc nào thấy khổ quá là lão xách tôi ra đánh, cũng như đàn ông thuyền khác uống rượu... Giá mà lão uống rượu... thì tôi còn đỡ khổ... Sau này con cái lớn lên, tôi mới xin được với lão... đưa tôi lên bờ mà đánh...
      - Không thể nào hiểu được, không thể nào hiểu được! - Đẩu và tôi cùng một lúc thốt lên.
      - Là bởi vì các chú không phải là đàn bà, chưa bao giờ các chú biết như thế nào là nỗi vất vả của người đàn bà trên một chiếc thuyền không có đàn ông...
      - Phải, phải, bây giờ tôi đã hiểu, - bất ngờ Đẩu trút một tiếng thở dài đầy chua chát, - trên thuyền cần phải có một người đàn ông... dù hắn man rợ, tàn bạo?
      - Phải - người đàn bà đáp - Cũng có khi biển động sóng gió chứ chú?
      Lát lâu sau mụ lại mới nói tiếp:
      - Mong các chú cách mạng thông cảm cho, đám đàn bà ở thuyền chúng tôi cần phải có người đàn ông để chèo chống khi phong ba, để cùng làm ăn nuôi nấng đặng một sắp con nhà nào cũng trên dưới chục đứa. Ông trời sinh ra người đàn bà là để đẻ con, rồi nuôi con cho đến khi khôn lớn cho nên phải gánh lấy cái khổ. Đàn bà ở thuyền chúng tôi phải sống cho con chứ không thể sống cho mình như ở trên đất được! Mong các chú lượng tình cho cái sự lạc hậu. Các chú đừng bắt tôi bỏ nó! - Lần đầu tiên trên khuôn mặt xấu xí của mụ chợt ửng sáng lên như một nụ cười - vả lại, ở trên chiếc thuyền cũng có lúc vợ chồng con cái chúng tôi sống hoà thuận vui vẻ.
      - Cả đời chi có một lúc nào thật  vui không? - Đột nhiên tôi hỏi:
      - Có chứ, chú! Vui nhất là lúc ngồi nhìn đàn con tôi chúng nó được ăn no...
      Viên chánh án huyện rời chiếc bàn xếp đến phát ngốt lên những chồng hồ sơ, giấy má. Đẩu đi đi lại lại trong phòng, hai tay thọc sâu vào hai bên túi chiếc quần quân phục đã cũ. Một cái gì vừa mới vỡ ra trong đầu vị Bao Công của cái phố huyện vùng biển. Lúc này, trông Đẩu rất nghiêm nghị và đầy suy nghĩ...
                                                        (Trích Chiếc thuyền ngoài xa - Nguyễn Minh Châu,
                                                   SGK Ngữ văn 12, tập 2, NXB Giáo Dục 2008, tr. 75-76)
      Phân tích câu chuyện của người đàn bà hàng chài trong văn bản trên, từ đó làm rõ những chiêm nghiệm sâu sắc của nhà văn Nguyễn Minh Châu về cuộc đời và con người.


..................... Hết ……………

Học sinh không được sử dụng tài liệu. Cán bộ coi thi không giải thích gì thêm.
 

Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

DANH MỤC ĐỀ THI
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây